Thursday, December 2, 2010

Nhan sắc (st)


Người đàn bà đứng tuổi hỏi đàn bà trẻ:
- Em đã ngủ với chồng chị chưa?
Đàn bà trẻ sa sầm nét mặt, đôi mắt ghì chặt vào đáy ly sóng sánh ánh cam. Vài phút lặng lẽ trôi qua, đàn bà trẻ phát ra thứ âm thanh nghèn nghẹn mà nội dung chẳng liên quan gì đến câu hỏi:
- Anh ấy nói với em, chị không chăm lo và không thể chia sẻ cùng anh ấy….
Đàn bà đứng tuổi tiếp nhận bằng nét mặt thản nhiên. Giống như cô đã quen với tiếng báo thức lúc 6h30 mỗi ngày, để tất bật chuẩn bị bữa sáng cho chồng, đánh hộ anh đôi giày để anh có thể an tâm rời khỏi nhà đi làm. Đàn bà đứng tuổi chậm rãi tuông từng lời:
- Đây không phải là lần đầu tiên chị nghe câu nói ấy từ cửa miệng một phụ nữ trẻ. Có điều chị tự hỏi: “Tại sao trong cuộc đời, hầu hết đàn bà chỉ cần duy nhất một người đàn ông hiểu mình, chăm lo cho mình. Trong khi đa số đàn ông lại cần nhiều người đàn bà hiểu mình, chăm lo cho mình đến thế?”.
Đàn bà trẻ cúi xuống, nước mắt khi không mà chảy. Tiếng đàn bà đứng tuổi vẫn vang lên đều đặn:
- Trong mối quan hệ lằng nhằng này, chúng ta chỉ có hai cách giải thích. Hoặc là cả ba cùng có lỗi, hoặc là không ai có lỗi, lỗi tại “Nhan sắc” mà ra… Thôi, chị về đây, còn phải đi đón cháu. Em từ từ suy nghĩ và chọn cho mình một kết cục mà em muốn. Chỉ có điều “Nhan sắc” là thứ phù du nhất cuộc đời này em ạ…!
Đàn bà đứng tuổi đi rồi, để lại trong gió ánh mắt đen láy và mùi hương thoang thoảng. Đàn bà trẻ nhìn theo dáng dấp ấy và thầm nghĩ: “Chị ta từng được gọi là nhan sắc…”. Chuông điện thoại reo vang, đàn bà trẻ giật mình. Đầu dây bên kia, tiếng người đàn ông – như đa số đàn ông khác – cần nhiều đàn bà trong cuộc đời, nói hối hả: “Em à, cẩn thận nhé. Mụ nhà anh phát hiện ra em rồi. Mụ để cả xấp hình chụp chúng ta đi vào nhà nghỉ, rồi cả căn nhà nơi em đang trọ học. Tạm thời đừng liên lạc nhiều nhé. Anh sẽ tranh thủ giải quyết để gặp em sớm…”.
Đàn bà trẻ không đáp trả. Tiếng tít tít vang lên vồn vã và bất ngờ. Bất ngờ như cơn mưa ngoài khuôn quán kia. Lúc này cô mới nhận ra sự tinh xảo của đàn bà đứng tuổi khi chọn quán cà phê cô và người đàn ông ấy thường hò hẹn làm nơi gặp nhau hôm nay. Đàn bà trẻ nhìn ảnh mình trong tấm gương phản chiếu loang loáng màn nước, nghĩ mãi đến điều đàn bà đứng tuổi gửi lại trước khi đi: “Nhan sắc…”
Đàn bà đứng tuổi để toàn bộ tập ảnh giấy tờ liên quan đến người tình mới nhất của chồng lên bàn làm việc cho anh rồi lẳng lặng trở về phòng. Nhìn lại mình trong gương, đàn bà đứng tuổi biết mình đã sai khi chiều qua đổ lỗi mọi điều cho “Nhan sắc”. Đàn bà nhớ lại lời một người đàn bà lớn tuổi hơn: “Đàn ông nào vốn mang tính trăng hoa thì hoạ may khi chết đi mới bỏ được. Chấp nhận lấy anh ta là chấp nhận cảnh chồng chung cả đời…” . Đàn bà đứng tuổi thở dài, tắt đèn trong tiếng nhạc da diết buồn “Bàn tay làm sao níu, một thời vừa đi qua…”
Đàn ông trở về sau cơn mưa giông bất ngờ. Phong bì hình ảnh vợ để trên bàn đêm qua vẫn còn làm anh chới với. Hai lần trước vợ chỉ nói: “Anh dừng lại đi, đừng để em biết quá nhiều…”. Đàn ông ngoan ngoãn nghe theo vì thiết nghĩ: “Còn nhiều thời gian khác mà!”. Lần này, đàn bà làm điều gay cấn hơn. Đàn ông nằm vật nơi phòng khách, chẳng dám vào phòng ngủ. Anh sợ những câu chất vấn không lối thoát dành cho mình, sợ mình trở thành thằng hèn như kẻ trộm bị bắt gặp. Đàn ông ngủ quên lúc nào không hay. Đàn ông muôn đời là thế. Họ không như đàn bà, điển hình là đàn bà trong phòng ngủ kia, ngổn ngang cả đêm không chợp mắt.
6h30, đàn bà choàng dậy như một loại phản xạ vô điều kiện. Nhưng rồi nghĩ lại, đàn bà cho phép mình lao vào phòng tắm chà rửa bản thân sạch sẽ, bóng loáng trước khi lao vào bếp. Đàn bà cho phép mình thoa chút phấn son trước khi đánh giày cho chồng. Và gọi chồng dậy với ánh mắt vô tư như chưa từng xảy ra chuyện gì. Đàn ông hớn hở như thoát được nạn, thay đồ, ăn sáng, và huýt sáo rời khỏi nhà đi làm, không quên hôn vợ.
Đến cơ quan, đàn ông hí hửng rút điện thoại định gọi cho đàn bà trẻ, bất ngờ đọc được tin nhắn gửi sẵn từ đêm qua: “Em tha thứ cho anh, chúng ta tha thứ cho nhau. Em cố gắng và em biết anh cũng sẽ cố gắng. Chỉ có điều: Nhất quá tam. Chúng ta cùng ghi nhớ điều đó. Em yêu anh!”
Đàn ông run tay vì biết đàn bà đứng tuổi không nói đùa. Đàn ông đang nghĩ, liệu những nhan sắc đang phới phới ngoài kia, rồi có mang đến cho anh những điều anh đang sở hữu? Liệu khi những nhan sắc ấy tàn phai, anh còn lại gì?
Đàn ông bóp trán, buông điện thoại. Ngồi thừ một lúc, anh mở email làm việc. Tên đàn bà trẻ đứng đầu trong inbox với lá thư “Nhan sắc”. Đàn ông hồi hộp mở ra. Đàn bà trẻ viết:
“Em và nhan sắc cũ của anh đã gặp nhau cách đây vài ngày. Chị ấy không còn mới như em. Nhưng chị ấy có thứ nhan sắc khác. Tuỳ vào sự lựa chọn của anh. Em mong tin anh!”.
Đàn ông nghe tim đập liên hồi. Ngã vật ra ghế, nốc cạn ly cà phê. Ly cà phê có thể đã làm đàn ông tỉnh táo hơn hoặc đã làm anh ta say. Đàn ông đem mọi thứ lên bàn cân, như vốn phải thế trong đầu óc một gã kinh doanh thành đạt. Đàn ông khôn ngoan, bản lĩnh nhìn thấy rõ ràng ngày hôm qua có sức mạnh lớn lao thế nào trong việc tạo ra hôm nay. Đàn ông cũng không còn đủ trẻ để liều lĩnh đem chưa – đến – nửa – cuộc – đời còn lại ra cá cược.
Đàn ông muôn đời vẫn thế,trăng hoa chỉ vì trăng hoa.
Đàn ông im lặng rời khỏi inbox. Chiều hôm ấy, đàn ông về sớm, đón con cùng vợ dưới cơn mưa tầm tã. Đàn bà đứng tuổi không quên chiếc khăn tay trong ví, lau vội nước mưa trên mặt, trên tóc chồng. Đàn ông nhìn vợ, nhớ lời đàn bà trẻ trong lá thư rồi nghĩ: “Đàn bà đứng tuổi của mình có một thứ nhan sắc mà không phải bất kì nhan sắc nào cũng có được…”
Vấn đề là, suy nghĩ ấy rồi sẽ tồn tại trong cuộc đời còn lại của đàn ông được bao lâu? Khi hàng ngày đàn ông vẫn phải tiếp xúc và nhìn thấy hàng nghìn nhan sắc mới đang hừng hực ngoài kia?…

Friday, October 29, 2010

Hà Nội ngàn năm mở gió heo may...

Ta như bay lên, hư ảo, lâng lâng và tan biến, thoát tục. Ta bỗng thấy thanh thản lòng mình. Ta bỗng thấy những gì là tranh giành vật chất nhỏ nhen, tầm thường, đố kỵ trong cuộc sống thường nhật, những hư danh hão huyền, hào nhoáng, đều là vô nghĩa trước thiên nhiên muôn đời lạ lùng và bất tử.
Bỗng nhiên. Và bất chợt, một phút giây nào đó trong cuộc đời. Con người như bay lên, hư ảo, lâng lâng và tan biến. Cảm giác mới lạ ào đến, tóc em nhẹ bay và mắt sáng long lanh. Và gió. Gió từ đâu như mơn man, như lướt nhẹ, như đùa giỡn cả trong từng hơi thở dịu êm. Trước mắt ta, trời trong trong thật cao, thật xanh và quang đãng. Nắng hoe vàng, hoa hoe trắng sáng, hoe hoe xanh và hoe hoe óng ả. Bóc một tờ lịch mới, chợt đã thấy “Bạch Lộ” – Nắng nhạt cuối tháng 7 âm lịch bước sang đầu tháng 8 “Thu phân”. Ta nghe màu gió heo may đã bắt đầu về để tạo nên những cảm giác mới – Từ năm cửa ô Hà Nội, gió heo may xòe mở tóc em bay.
Mùa thu với lá vàng
Từ tháng 8 mùa thu – Trung thu trăng rằm như trái bưởi vàng trôi. Trong muôn sắc hoa vào mùa cưới của nam nữ thanh niên Hà thành thanh lịch. Ta nghe hương cốm làng Vòng nõn xanh thoang thoảng. Ta nghe chín mọng trái hồng đỏ au đặt kề bên nải chuối vàng ươm trứng cuốc.
Ta nghe ríu rít tiếng đàn chim ngói bay về từng đôi trong hương thơm cọng rơm kết tổ. Ta nghe mùi sữa trong đòng đòng non lúa mới từ các cánh đồng ngoại thành theo gió đầu mùa mở những heo may. Ai ơi đừng đi xa Hà Nội trong nhịp chuyển mùa “Thu phân” sang “Lập đông”, đầu tháng 10 âm lịch để bước vào “Tiểu tuyết”. Cứ ngỡ như xòe bàn tay là bắt được gió, là bắt được nắng, là hái được cả một đám mây trắng mỏng lững lờ tít tắp giữa trời cao.
Mùa thu với cốm vòng xanh nõn và chuối vàng ươm
Hà Nội heo may, ta đưa nhau vòng vòng từ hồ Thiền Quang, qua đường Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương sang Lý Thường Kiệt, qua Trần Hưng Đạo, vòng lên đường Thanh Niên, Nghi Tàm, Nhật Tân, Quảng Bá, và cuối cùng soi ánh mắt xuống mặt nước Hồ Tây. Bỗng nhiên, trăm ngàn truyền thuyết xa xưa như dậy về, gợi nhớ, nảy nở sinh sôi cho những huyền thoại về tổ tiên giống nòi người Việt. Hồ Tây, Tây Hồ sương sớm giăng giăng mờ trắng, tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương, nhịp chày Yên Thái. Thi sĩ tài danh Cao Bá Quát – một đời chỉ cúi đầu trước hoa mai – “Nhất sinh đê thủ bái mai hoa”, đi qua Hồ Tây ngỡ như thấy khuôn mặt nàng Tây Thi nghiêng nước nghiêng thành; nhưng Tây Thi chỉ làm cho Ngô Vương Phù Sai ngơ ngẩn, còn Tây Hồ đã làm cho ai từng đến kinh thành Thăng long, đều phải ngơ ngẩn, ngẩn ngơ...
Hồ Tây chiều thu
Ta lại đưa nhau vòng vòng qua những ngả đường ngoại thành, đêm heo may theo nhịp chuyển mùa từ những đường cao tốc mở rộng dưới ánh đèn cao áp. Những ngọn gió ngoại thành, người ngoại thành xuôi ngược qua cầu. Lại nghe đòng đòng thơm hương lúa mới, như sữa mẹ ngọt ngào nuôi ta từ thời thơ bé. Có một đêm như thế, có nhiều đêm như thế, ta đi hoặc ta tự mình tưởng tượng, chỉ riêng Hà Nội mới cho ta một cảm giác đê mê say. Và chao ơi là hương hoa sữa. Hoa sữa thoang thoảng trầm, êm êm và cũng nhẹ hắc. Hoa của riêng mùa heo may Hà Nội, của riêng một góc Đông Đô, Thăng Long. Ta lại bóc một tờ lịch nữa, đã lại thấy mùa heo may chuyển từ Nô-en sang năm mới dương lịch, để bước vào Tết âm lịch cổ truyền suốt nghìn năm đất nước. Cô gái Hà Nội đã bắt đầu khoe các kiểu áo rét mùa đông, những màu áo len mỏng rực rỡ và mảnh khăn chồng voan bay nhẹ lướt. Lại thương em trong đó Sài Gòn – Em ở trong này không có mùa đông – nên em không được ngọn gió heo may mơn man, và không thấy nước mắt nàng Bân dệt áo cho chồng sang xuân lỗi hẹn. Hãy về đây em ơi, cùng Thăng Long con nước, nghe những nhịp heo may đầy ắp kỷ niệm quê hương...
Hàng hoa mùa thu
Bỗng nhiên. Và bất chợt một phút giây nào đó trong cuộc đời. Ta như bay lên, hư ảo, lâng lâng và tan biến, thoát tục. Ta bỗng thấy thanh thản lòng mình. Ta bỗng thấy những gì là tranh giành vật chất nhỏ nhen, tầm thường, đố kỵ trong cuộc sống thường nhật, những hư danh hão huyền, hào nhoáng, đều là vô nghĩa trước thiên nhiên muôn đời lạ lùng và bất tử. Đó phải chăng là giây phút của nhịp chuyển mùa heo may tháng 10 Hà Nội.
Ta nghe từ năm cửa ô xòe mở những bình yên... đúng vào dịp Đại lễ kỷ niệm ngàn năm Thăng Long rồng bay!

Tuesday, October 26, 2010

Build Your Workday Around Focus: Tips from the Trenches

Build Your Workday Around Focus: Tips from the TrenchesIn his new book, Focus, author Leo Babauta of productivity blog Zen Habits talks about finding simplicity in what he calls the Age of Distraction. Here, Babauta offers a crash course on starting your workday with focus.
Yesterday we highlighted the release of Focus; below, the author offers his best tips for building your workday around better focus.
Finding focus in the Age of Distraction isn't easy. We've all opened up our email, Twitter, Facebook or a link to a site... and after several hours, realized we've frittered away half our day.
Finding focus isn't easy. It starts with, before all else, a commitment to finding it.
Once you've done that, the rest is obvious—and yet the resulting struggle can be like wrestling with Death himself. Leaving you sweaty and with the feeling that you've lost even if you've won.
I've fought that struggle mightily for years, and I'm here to share a few quick and dirty tips from the trenches: a crash course in starting your next workday with focus.

The Start

Build Your Workday Around Focus: Tips from the Trenches
Start out your day with the commitment to focus that's required. Don't take it lightly. If you start it like any other day, it'll end up that way. So tell yourself that this will be your Day of Focus, and that it'll be the testing ground and model for all other Days of Focus from here on out. Photo by Tom Heyes.
How to start your day right:
1. Write "FOCUS" on an index card. It sounds silly, but if you can't commit to this simple step, you probably won't commit to the others. Write it down, and keep it next to you on your desk. It's a simple reminder, to help you be conscious.
2. Write down your Most Important Task for today. Actually write it down, on the same index card. You're going to do this first. It should be a high-impact task that makes a big difference to your business, career, life. Something that you're excited about is best.
3. Create a focused environment. Clear off your desktop. Take everything off it but your computer, the index card, maybe the phone, maybe your in-basket, maybe a notebook to write down ideas and notes for later. All the other stuff: put it in a drawer or on the floor for sorting later.
4. Schedule your focus time. Make it your first hour (after doing the above tasks). Unplug from the Internet, turn off your mobile device, maybe plug in some earphones and some music, close your browser and all other programs except what you absolutely need to work on your Most Important Task. Make this an unmissable appointment.

The Rest

Build Your Workday Around Focus: Tips from the Trenches
What should you do the rest of the day? A few ideas:
1. Schedule other focus blocks. Whether it's 20 or 30 minutes, or an hour at a time, set aside disconnected times to focus on specific, important tasks. Stick to these appointments without fail—you're creating the habit of focus.
2. Schedule communication and reading times. Instead of having email open all day, schedule times for it. I know you've heard this before, but today you're committed to focus. Actually do this, at least for today. Your schedule might be to do email and Twitter for 10 minutes at the top of each hour, or for 15 minutes after your focus blocks, or twice a day at 10 a.m. and 4 p.m., but schedule it. Set aside this time for email, Twitter, online reading, IM, and anything else that might distract you from focus. Now stick to it!
3. Get away from the computer. At least a couple times during the day, get outside and take a walk. Let this be time to reflect, get some fresh air, get some movement into your day, get away from the hustle of the workday.
4. Single-task. This has been written about a lot lately, but that's because it works. Multi-tasking has its place, but it's simply not more effective most of the time. It creates a workflow of distraction, of diffused attention, of fragmented concentration. Concentrating on one thing at a time is absolutely more effective, and you should work on this as much as possible during the day—work on one task, and block out all the other stuff. And when you check your email, just do email, then get out.
5. Simple tools. Don't obsess about getting the right tools to focus—it becomes counterproductive. Instead, just use simple tools and get on with the work. I prefer a simple text editor for writing, but which one really doesn't matter at all. What matters is closing everything else. Pen and paper also work well for most things. Photo by Flik.

Tackle the Fears

Build Your Workday Around Focus: Tips from the Trenches
At the end of your day, disconnect again, and reflect on your day. How did it go? Were you absolutely focused, or did you have problems?
The key is to become aware of your urge to connect and check your email or Twitter or whatever it is that normally distracts you. You can use extensions or programs that block your favorite distractions, but there are always ways to turn those off. You need to get to the root of the problem.
The root of the problem is fear. You're afraid of tackling the big tasks, or afraid of being disconnected because you might miss something.
Become aware of these fears. Be brutally honest with yourself—if you're not, you'll just keep repeating the same mistakes.
Then tackle the fears, one at a time, with small tests: try disconnecting for 10 minutes, 15 minutes, 30 minutes... and see what happens. Most of the time, our fears will be disproven, as nothing bad will happen. As we increase the length of the tests, we'll become more and more confident, and the fears will subside.
But it starts with the awareness and honesty about the fears, and a commitment to beating them.
There's much more about conquering these fears in the book, but for now, you can simply start by thinking about them. Photo by Umberto Salvagnin.

Reflection and Quiet

Build Your Workday Around Focus: Tips from the Trenches
Focus isn't all about work. With the endless distractions and the always-on culture that we've created, it's hard to find peace and quiet, simply for contemplation.
I highly recommend finding some time at the start and end of each day for quiet. I simply sit on a pillow in the mornings, and reflect. At the end of my day, I like to take a walk or have tea with my wife. But there are lots of ways to find quiet—it simply means tearing yourself away from the screen, turning off the mobile devices and TV, and finding that quiet place.
The benefits of finding time for reflection are many: you'll lower your stress levels and become healthier, you'll have time to think about important big-picture things, you'll feel more focused when you actually sit down to create. But the biggest benefit is simple: You'll find sanity in a world where it's an increasingly rare commodity. Photo by Jakob Montrasio.

Thursday, October 21, 2010

Ai đã từng khóc vì yêu ...

Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người.

Chính vì thế mong bạn đừng bao giờ đi yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ tại vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói. Bạn hãy chọn một người mang lại được nụ cười trên môi của bạn tại vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong bạn.

Bạn hãy chọn một người mà muốn những thứ tốt nhất đến với bạn và sẵn sàng để sự vui vẻ của bạn trên hết mọi thứ; trên cả sự vui vẻ của chính mình.Bạn hãy chọn người mà bạn có thể cùng tâm sự, chia sẻ niềm vui với nỗi buồn, sẵn sàng ôm bạn vào lòng khi cần thiết và hoàn toàn hiểu rõ tất cả về bạn và những gì bạn muốn. Bạn hãy chọn người mà chịu bỏ hết tất cả thời gian quý báu của họ để đến với bạn và không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì ngoại trừ được nghe lời nói dịu dàng của bạn và làm một nơi nương tựa tốt nhất khi bạn cần đến.

Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm ấp dịu dàng. Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai. Bạn nên hướng nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại dĩ vãng. Bạn sẽ không thể nào tiếp tục sống vui vẻ nếu như bạn không chịu bỏ qua những đau đớn từng xảy đến trong đời.

Bạn nên có nghị lực để làm những gì bạn cảm thấy là đúng và tốt cho những người bên cạnh bạn, nhất là chính bản thân bản. Nếu bạn để cho một mối tình không vui vẻ luôn níu kéo bạn thì bạn sẽ càng bị nhiều đau khổ, tan nát con tim và cay đắng của sự chia tay.

Chính vì những thứ nói trên, bạn đừng bao giờ ngần ngại nói lên những gì bạn đang suy tư và những gì đang đến trong lòng bạn. Những lời nói mà không thể nói được, lúc nào cũng mang đến những bất hạnh cho chính bản thân. Những lời không nói đó có một lực rất mạnh mẽ và nó sẽ làm ảnh hưởng đến bạn rất nhiều nếu bạn không nói ra. Có những lúc trong cuộc sống khi bạn thật sự nhơ nhung một người và chỉ muốn lấy người đó ra khỏi giấc mơ và mong muốn có thể ôm lấy họ trong thực tại.

Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới. Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì bạn muốn.

Bạn nên nhớ lúc nào cũng phải đặt bản thân mình vào vị trí của người khác. Nếu như những gì làm hoặc nói đó sẽ làm tổn thương đến bạn thì bạn phải biết rằng nó cũng sẽ làm tổn thương đến người đó. Một lời nói tế nhị cũng có thể dẹp được những cuộc tranh luận (tranh cãi lớn) , một lời tàn nhẫn có thể làm tan nát một đời người, một lời nói hợp thời có thể làm dịu những căng thẳng và một lời nói yêu thương có tác dụng chữa lành một vết thương. Niềm vui không phải gồm toàn những điều đẹp nhất trong cuộc sống nhưng phải tạo thành từ tất cả những điều xảy ra trong thời gian dài và với tiến trình của nó.

Niềm vui chỉ chờ đợi những người đã từng khóc, những người đã từng thương tâm và những người đã từng tìm kiếm, tại vì chỉ có những người đó mới biết từng yêu quý trong niềm vui của mình và của những người bên mình.

Bạn sẽ cảm thấy rất đau khi bạn thât sự thương yêu một người mà người ấy lại không yêu bạn. Nhưng cái ấy còn chưa đau bằng nếu bạn thật sự thương yêu một người nhưng lại không có can đảm để nói cho người đó biết. Có thể là Thượng Đế, ngài muốn chúng ta quen trước những người mà không phải thuộc về mình trước khi cho mình gặp được “người bạn trăm năm” để cuối cùng mình sẽ biết quý trọng người đó hơn.

Nhưng bạn hãy nên nhớ rằng trên đời sẽ không có một ai có thể biết được “người bạn trăm năm” của mình sẽ là người như thế nào? Có thể bạn đã gặp được người đó nhưng vì sự rụt rè nhút nhát không dám nói của bạn sẽ làm bạn mất đi cái người lý tưởng đó.

Bạn sẽ không thể ngờ được nhiều khi người đó cũng có những tình cảm như bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời. Bạn nghĩ thử coi, bạn đã tìm được một người trần quý nhất thì người thiệt thòi nhất chính là bạn mà thôi.Nhưng mà thật sự cái buồn thảm nhất chính là khi bạn đã tìm được ngươi tình trong mộng của bạn rồi nhưng để tới cuối cùng mới phát hiện ra rằng người đó lại không có duyên phận với bạn và bạn không còn đường chọn lựa nào khác hơn là đành phải xa nhau. Cái đó là một điều đau khổ nhất nếu xảy ra trong đời bạn.

Cuối cùng hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn nhỏ nhặt nàp để rồi dẫn đến cuộc chia tay không nguyên cớ. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời người, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi.

Tuesday, October 19, 2010

Cho nỗi nhớ Hà Nội

Bộ ảnh Hà Nội qua những mảnh ghép thời gian của Vũ Mạnh Hùng nhân đại lễ "1000 năm Thăng Long - Hà Nội"

Posted Image
Bưu điện Hà Nội.

Posted Image
Cầu Long Biên

Posted Image
Cầu Thê Húc.

Posted Image
Chợ Đồng Xuân.

Posted Image
Đại học Tổng hợp.

Posted Image
Ga Hà Nội

Posted Image
Ngân Hàng nhà nước.

Posted Image
Nhà hát lớn.

Posted Image
Nhà xuất bản âm nhạc.

Posted Image
Ô quan chưởng

Posted Image
Phố Nhà thờ

Posted Image
Quảng trường Đông kinh nghĩa thục

Posted Image
Rạp công nhân

Posted Image
Khách sạn Sofitel

Posted Image
Tháp Hòa Phong.

Posted Image
Phố Tràng Tiền